Tôi không thể chia sẻ anh với người phụ nữ khác
on 28th August 2015
| 630 views

Tôi và chồng tôi yêu nhau 4 năm, lấy nhau đã 6 năm và có với nhau một bé trai kháu khỉnh 4 tuổi. Tôi vẫn luôn nghĩ mình là người hạnh phúc nhất, chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu rất chân thành. Tôi luôn tin tưởng tuyệt đối vào chồng mình và yêu chồng rất nhiều.

Suốt 6 năm sống với nhau, chưa có một lần đi chợ nào mà tôi nghĩ hôm nay sẽ nấu những món ăn tôi thích, tôi chỉ nghĩ nấu gì cho chồng, mọi việc làm tôi đều nghĩ đến chồng trước nhất. Dù quen nhau và lấy nhau đã 10 năm nhưng lúc nào tôi cũng thích được ở bên chồng càng nhiều càng tốt, có thời gian là tôi dành hết cho gia đình, cho anh mặc dù tôi rất bận bịu với công việc của mình.

Tôi luôn thu xếp khi nào anh về nhà là tôi cũng ở nhà với anh, hanh phuc gia dinh khi được làm vợ anh. Chúng tôi đến với nhau cũng gặp nhiều khó khăn, cản trở từ gia đình anh, rồi chúng tôi cũng vượt qua, bây giờ gia đình anh rất yêu thương tôi. Khi đến với nhau, chúng tôi chỉ có hai bàn tay trắng, sau bao khó khăn, vất vả giờ cuộc sống gia đình tôi rất ổn định, công việc của tôi cũng tốt và anh thì cũng thăng tiến rất nhiều.

Young couple lying in bed

Rồi mới hôm qua thôi, anh nói với tôi rằng “anh đã có người yêu được hơn một năm nay”. Người ta nói “giàu đổi bạn, sang đổi vợ” tôi thấy rất đúng, tôi đau khổ với tam su buon không thể nào tưởng tượng được, tôi đi ngoài đường gần như suốt đêm, tôi không ăn nổi bất cứ thứ gì, từng lời anh nói như muối xát vào tim tôi. Anh nói với tôi rằng anh rất yêu người đó, giờ tôi chỉ là cái nghĩa, người đó rất hay, biết vun đắp, xây dựng, cảm thông, chia sẻ, không ràng buộc anh, để anh tự do.

Tôi cũng phân tích cho anh thấy người đó với anh chỉ là ăn nhà hàng, ngủ khách sạn, gặp nhau là chỉ để hưởng hạnh phúc thì làm sao có những bất đồng, thời gian không đủ để yêu nữa mà. Người đó đâu phải chăm anh từng bữa ăn, giấc ngủ, đâu từng thức suốt những đêm dài đến 1-2h sáng chờ anh về (vì anh làm sale ở công ty bia nên ngày nào cũng phải đi nhậu, tính chất công việc là như vậy).

Suốt 6 năm dài tôi chưa bao giờ ngủ khi anh chưa về đến nhà, tôi lắng nghe từng tiếng xe dừng lại, tôi thấp thỏm, tôi mong chờ như vậy mỗi đêm. Không sống với nhau một cuộc sống vợ chồng thì làm sao có những lúc hục hặc, cãi vã, người đó để anh tự do vì người đó đến sau, không phải là vợ và hơn nữa là anh yêu người đó rất nhiều thì cần gì phải ràng buộc. Tôi nói đủ hết, nói rất nhỏ nhẹ, chân thành, mong anh suy nghĩ lại. Tôi không hề gào thét, chửi bới, la mắng như nhiều người khi biết chuyen ngoai tinh.

Anh nói chúng tôi vẫn tiếp tục sống với nhau, anh không muốn đạp đổ gia đình, anh muốn con anh hạnh phúc, nhưng anh không thể bỏ người yêu. Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi, tôi cố bình tĩnh, tôi nói với anh tình yêu không thể chia sẻ, phụ nữ khi yêu rất ích kỷ. Anh nói người yêu anh chịu được, người yêu anh bao dung sao tôi lại ích kỷ như vậy?

Tôi cũng giải thích người đó đến sau, người đó đã có một đời chồng, một đứa con riêng, được anh yêu là hạnh phúc nên đâu cần suy nghĩ nhiều. Còn tôi, tôi đến với anh là nguyên vẹn, anh là người đầu tiên của tôi, tôi là vợ anh, tôi có với anh một đứa con, tôi không thể chịu cảnh chồng chung như vậy.

Trời ơi, mọi lời nói của tôi lúc này là vô nghĩa. Tôi xin anh hãy chọn, một con đường có tôi và con trai, một con đường có người đó, anh nói sẽ đi cùng một lúc hai con đường. Tôi nói tôi không thể làm như vậy, nếu anh quyết định như vậy tôi sẽ là người ra đi. Anh nói ngay sẽ không để tôi thiệt, sẽ cho tôi nhiều tiền và chu cấp cho con đầy đủ, nói như sợ tôi đổi ý.

Nhưng mọi người ơi, tôi chỉ cần anh thôi, đối với tôi anh và con là thứ quý giá nhất trên đời, có một núi vàng, một nghìn tỷ tôi vẫn không bao giờ đổi. Tôi nói với anh, con mình phải được sống trong một gia đình bình thường, nó sẽ bất thường nếu sống trong một gia đình bất thường. Cha mẹ tôi đã gãy đổ, tôi rất sợ con mình sẽ giống mình, tôi rất thương con.

Xin hãy giúp tôi lúc này, tôi bế tắc, đau khổ, tuyệt vọng, mất niềm tin, mất phương hướng. Tôi muốn ra đi, tôi không muốn tranh giành, không muốn giữ một cái xác không hồn, không muốn dùng con để làm áp lực. Nhưng tôi quá yêu chồng, quá thương con nên tôi cũng không muốn mất anh, không muốn con mình khổ và tuyệt đối tôi không bao giờ chấp nhận chồng chung. Hãy chỉ cho tôi phải làm sao, hãy cho tôi một lời khuyên.

My